Should parents be responsible for children’s behaviour?

Outline

Introduction

  • Paraphrase the topic
  • State position (e.g., parents should take primary responsibility, but other factors also matter)

Body Paragraph 1 – Why parents should be responsible

  • Parents are children’s first teachers
  • Home environment shapes attitudes and manners
  • Parental supervision prevents negative behaviour

Body Paragraph 2 – Why parents are not the only ones responsible

  • Influence of school, peers, and media
  • Children develop independence as they grow
  • Society shares responsibility for shaping behaviour

Conclusion

  • Restate balanced view
  • Parents play the main role, but responsibility is shared

Band 6 Essay

Parents play an important role in shaping how children behave, but whether they should be fully responsible for their children’s actions is still a topic of debate. In my opinion, parents should take most of the responsibility, but other factors also influence children’s behaviour.

To begin with, parents are the first people who teach children right and wrong. Young children often copy what they see at home, so if parents behave politely and show respect, their children are likely to do the same. In addition, parents need to supervise their children closely. When parents pay attention to their children’s daily activities, they can prevent them from developing bad habits such as lying or being rude to others.

However, parents are not the only ones who affect children’s behaviour. When children go to school, they spend a lot of time with teachers and classmates. These people can also influence how children act. For example, a child may behave badly because of peer pressure, even if their parents have taught them good manners. Moreover, modern children are exposed to the internet and social media, which can shape their behaviour in both positive and negative ways.

In conclusion, parents should be mainly responsible for guiding their children’s behaviour, but schools, friends, and society also play important roles. Therefore, raising well-behaved children requires cooperation from everyone around them.

Band 6 Essay in Vietnamese

Cha mẹ đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành cách cư xử của trẻ, nhưng việc họ có nên hoàn toàn chịu trách nhiệm cho hành vi của con hay không vẫn còn gây tranh cãi. Theo tôi, cha mẹ nên chịu phần lớn trách nhiệm, nhưng các yếu tố khác cũng ảnh hưởng đến hành vi của trẻ.

Trước hết, cha mẹ là những người đầu tiên dạy trẻ điều đúng và sai. Trẻ nhỏ thường bắt chước những gì chúng thấy ở nhà, vì vậy nếu cha mẹ cư xử lịch sự và tôn trọng người khác, con cái họ cũng có xu hướng làm theo. Ngoài ra, cha mẹ cần giám sát con cái một cách chặt chẽ. Khi cha mẹ chú ý đến các hoạt động hằng ngày của con, họ có thể ngăn trẻ hình thành những thói quen xấu như nói dối hoặc thô lỗ với người khác.

Tuy nhiên, cha mẹ không phải là những người duy nhất ảnh hưởng đến hành vi của trẻ. Khi trẻ đến trường, chúng dành nhiều thời gian với giáo viên và bạn bè. Những người này cũng có thể tác động đến cách trẻ cư xử. Ví dụ, một đứa trẻ có thể cư xử không đúng mực vì áp lực từ bạn bè, ngay cả khi cha mẹ đã dạy chúng những phép tắc tốt. Hơn nữa, trẻ em ngày nay tiếp xúc nhiều với internet và mạng xã hội, điều này có thể định hình hành vi của chúng theo cả hướng tích cực và tiêu cực.

Tóm lại, cha mẹ nên chịu trách nhiệm chính trong việc định hướng hành vi của con cái, nhưng nhà trường, bạn bè và xã hội cũng đóng vai trò quan trọng. Vì vậy, việc nuôi dạy những đứa trẻ ngoan cần có sự hợp tác của tất cả mọi người xung quanh.

Collocations in Band 6 Essay (with Vietnamese translation)

  • play an important role – đóng vai trò quan trọng
  • shape children’s behaviour – định hình hành vi của trẻ
  • take responsibility – chịu trách nhiệm
  • teach children right and wrong – dạy trẻ điều đúng sai
  • copy what they see – bắt chước những gì chúng thấy
  • pay attention to – chú ý đến
  • develop bad habits – hình thành thói quen xấu
  • behave badly – cư xử không đúng
  • peer pressure – áp lực từ bạn bè
  • exposed to the internet – tiếp xúc với internet
  • play important roles – đóng vai trò quan trọng

Band 9 Essay

The question of whether parents should be held accountable for their children’s behaviour has attracted considerable attention in recent years. While it is undeniable that parents exert a profound influence on a child’s early development, I believe that responsibility for children’s behaviour should be shared among parents, educational institutions, and the wider community.

Parents undeniably play a foundational role in shaping a child’s moral compass. From an early age, children observe and internalise their parents’ actions, values, and communication styles. A nurturing and disciplined home environment can instil essential qualities such as empathy, respect, and self-control. Furthermore, parents are in the best position to monitor their children’s emotional and social development. Through consistent guidance and open communication, they can address behavioural problems before they escalate.

However, attributing full responsibility to parents overlooks the significant impact of external influences. Once children enter school, teachers and peers become central figures in their daily lives. Peer groups, in particular, can strongly affect behaviour, sometimes encouraging actions that contradict parental teachings. Additionally, the digital age has introduced powerful influences such as social media, online entertainment, and global trends. These platforms can shape children’s attitudes and behaviour in ways that parents cannot always control. Therefore, schools and society must work collaboratively with families to promote positive behavioural norms.

In conclusion, although parents play a crucial role in guiding their children’s behaviour, they should not be solely responsible. A child’s behaviour is the product of multiple environments, and fostering well-rounded individuals requires a collective effort from parents, educators, and the community.

Band 9 Essay in Vietnamese

Câu hỏi liệu cha mẹ có nên chịu trách nhiệm cho hành vi của con cái hay không đã thu hút nhiều sự chú ý trong những năm gần đây. Mặc dù không thể phủ nhận rằng cha mẹ có ảnh hưởng sâu sắc đến sự phát triển ban đầu của trẻ, tôi cho rằng trách nhiệm đối với hành vi của trẻ nên được chia sẻ giữa cha mẹ, nhà trường và cộng đồng rộng lớn hơn.

Cha mẹ rõ ràng đóng vai trò nền tảng trong việc hình thành la bàn đạo đức của trẻ. Ngay từ nhỏ, trẻ quan sát và tiếp thu hành động, giá trị và cách giao tiếp của cha mẹ. Một môi trường gia đình nuôi dưỡng và có kỷ luật có thể giúp trẻ hình thành những phẩm chất quan trọng như sự đồng cảm, tôn trọng và khả năng tự kiểm soát. Hơn nữa, cha mẹ là những người có vị trí tốt nhất để theo dõi sự phát triển cảm xúc và xã hội của con. Thông qua sự hướng dẫn nhất quán và giao tiếp cởi mở, họ có thể xử lý các vấn đề hành vi trước khi chúng trở nên nghiêm trọng.

Tuy nhiên, việc quy toàn bộ trách nhiệm cho cha mẹ là bỏ qua ảnh hưởng đáng kể của các yếu tố bên ngoài. Khi trẻ đến trường, giáo viên và bạn bè trở thành những nhân vật trung tâm trong cuộc sống hằng ngày của chúng. Nhóm bạn bè, đặc biệt, có thể tác động mạnh đến hành vi, đôi khi khuyến khích những hành động trái với những gì cha mẹ dạy. Ngoài ra, thời đại kỹ thuật số đã mang đến những ảnh hưởng mạnh mẽ như mạng xã hội, giải trí trực tuyến và các xu hướng toàn cầu. Những nền tảng này có thể định hình thái độ và hành vi của trẻ theo những cách mà cha mẹ không thể kiểm soát hoàn toàn. Do đó, nhà trường và xã hội cần phối hợp với gia đình để thúc đẩy các chuẩn mực hành vi tích cực.

Tóm lại, mặc dù cha mẹ đóng vai trò quan trọng trong việc định hướng hành vi của trẻ, họ không nên là người duy nhất chịu trách nhiệm. Hành vi của trẻ là kết quả của nhiều môi trường khác nhau, và việc nuôi dưỡng những cá nhân toàn diện đòi hỏi sự chung tay của cha mẹ, giáo viên và cộng đồng.

Collocations in Band 9 Essay (with Vietnamese translation)

  • held accountable for – chịu trách nhiệm cho
  • exert a profound influence – tạo ảnh hưởng sâu sắc
  • early development – sự phát triển ban đầu
  • moral compass – la bàn đạo đức
  • internalise values – tiếp thu giá trị
  • nurturing and disciplined environment – môi trường nuôi dưỡng và có kỷ luật
  • monitor emotional and social development – theo dõi sự phát triển cảm xúc và xã hội
  • address behavioural problems – xử lý vấn đề hành vi
  • external influences – các ảnh hưởng bên ngoài
  • contradict parental teachings – trái với những gì cha mẹ dạy
  • digital age – thời đại kỹ thuật số
  • shape attitudes and behaviour – định hình thái độ và hành vi
  • collective effort – nỗ lực chung
Rate this post